Mùa Giáng Sinh năm 1990 đánh dấu một cột mốc quan trọng trong cuộc đời tôi: lần đầu tiên đón lễ trên đất Mỹ. Mọi thứ vừa xa lạ, vừa thân quen, mang đến một cảm xúc khó tả. Dù đã từng quen thuộc với không khí nhộn nhịp và những giai điệu Giáng Sinh quen thuộc vang vọng từ quê nhà, nhưng sự lộng lẫy của các khu thương mại, những ngôi nhà rực rỡ đèn hoa ở Mỹ vẫn khiến tôi choáng ngợp. Đó là một mùa Giáng Sinh khởi đầu đầy thử thách khi tôi vừa mới đặt chân đến Mỹ chưa đầy tám tháng, vừa đi học vừa làm thêm để trang trải cuộc sống.
Những Ngày Đầu Khó Khăn Ở Xứ Cờ Hoa
Cuộc sống du học sinh với những ràng buộc về học phí và tiền trợ cấp đã đặt tôi vào một hoàn cảnh khá eo hẹp. Học phí tại trường cao đẳng cộng đồng buộc tôi phải chi trả theo diện “out of state” do chưa đủ thời gian cư trú, khiến khoản trợ cấp Pell Grant chỉ đủ trang trải một nửa. Công việc tại một nhà máy đóng gói cua, dù không quá nặng nhọc, lại mang đến sự ẩm ướt và cái lạnh thấu xương, đặc biệt là vào những buổi chiều cuối ngày làm. [sinh năm 1948 tuổi gì]
Để kiếm thêm thu nhập, tôi thường xung phong ở lại dọn dẹp và rửa các thùng cua bên bờ sông sau giờ làm. Công việc này tuy không ai cạnh tranh vì sự khắc nghiệt của thời tiết, nhưng lại giúp tôi tích lũy thêm giờ làm. Trang phục làm việc của tôi vào những ngày đông giá rét chỉ vỏn vẹn là một chiếc áo mưa cũ khoác ngoài, bởi hai chiếc áo len và áo khoác mỏng mua từ Việt Nam được tôi dành dụm để mặc đi học. Tôi luôn tận dụng mọi thời gian, kể cả giờ ăn trưa trên xe buýt, để hoàn thành bài vở, với mong muốn sớm ổn định cuộc sống nơi đất khách.
Kỷ Niệm Giáng Sinh Đầu Tiên Và Những Bài Học Cuộc Sống
Ngày làm việc cuối cùng trước kỳ nghỉ Giáng Sinh cũng là ngày hãng đóng cửa tạm thời do nguồn cua khan hiếm. Chúng tôi đã có một bữa trưa ấm áp do hãng đãi, dù chỉ là đồ ăn nhanh từ KFC, nhưng đó đã là một bữa tiệc thịnh soạn đối với tôi lúc bấy giờ. Buổi chiều về sớm, tôi nảy ra ý định đạp xe đến trường để xem kết quả học tập. Dù quãng đường không quá xa, nhưng cái lạnh của mùa đông Virginia cùng sự hồi hộp khiến tôi không khỏi mệt mỏi. Cuối cùng, tôi đã quyết định từ bỏ và quay về nhà, nhận ra rằng sức lực con người đôi khi không thể theo kịp mong muốn. Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận được những món quà Giáng Sinh ý nghĩa, không chỉ từ gia đình mà còn từ những người bạn phương xa. Tôi cũng lần đầu tự tay đi mua thiệp để gửi cho bạn bè, ghi dấu ấn của một mùa lễ đặc biệt. Mùa Giáng Sinh đầu tiên ấy đã khép lại, nhường chỗ cho những ngày tháng miệt mài với giảng đường và công việc. Cuộc sống cứ thế trôi đi, và rồi, khi không khí lạnh lại bao trùm, những giai điệu Giáng Sinh lại vang lên, báo hiệu một mùa lễ nữa trên đất Mỹ. Kỷ niệm Giáng Sinh đầu tiên này thực sự đáng nhớ.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận được những món quà Giáng Sinh ý nghĩa, không chỉ từ gia đình mà còn từ những người bạn phương xa. Tôi cũng lần đầu tự tay đi mua thiệp để gửi cho bạn bè, ghi dấu ấn của một mùa lễ đặc biệt. Mùa Giáng Sinh đầu tiên ấy đã khép lại, nhường chỗ cho những ngày tháng miệt mài với giảng đường và công việc. Cuộc sống cứ thế trôi đi, và rồi, khi không khí lạnh lại bao trùm, những giai điệu Giáng Sinh lại vang lên, báo hiệu một mùa lễ nữa trên đất Mỹ.
Hồi Ức Về Những Mùa Giáng Sinh Xưa
Những mùa Giáng Sinh trong không khí se lạnh, đôi khi có tuyết rơi của Virginia không làm tôi nguôi ngoai ký ức về những mùa lễ xưa ở quê nhà. Những mùa Giáng Sinh giữa thời bom đạn, những buổi chiều quây quần bên ba và anh trai làm những món đồ thủ công, hay những bài hát tiếng Pháp được cô giáo dạy. Tôi còn nhớ những năm đầu thập niên 70, khi nhìn bạn bè hàng xóm diện những bộ cánh lộng lẫy đi lễ nhà thờ và ước ao được trải nghiệm bữa tiệc nửa đêm linh thiêng ấy.
Giáng Sinh cuối thập niên 80 đánh dấu lần đầu tôi làm kiếp người tha hương. Buổi lễ tại nhà thờ trong trại tị nạn Bataan và bữa tiệc sau đó vẫn còn đọng lại trong ký ức, dù chỉ là một tô cháo nguội đã nguội lạnh, mang theo nỗi niềm của người xa xứ. [bao nhiêu ngày nữa đến noel]
Giáng Sinh Ở Mỹ: Hạnh Phúc Trong Gian Khó
Những mùa Giáng Sinh đầu tiên trên đất Mỹ, dù còn nhiều khó khăn và bộn bề lo toan, nhưng tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc vì được hít thở không khí tự do, được sống quây quần bên gia đình trong căn hộ nhỏ ấm cúng. Giáng Sinh ở Mỹ năm 1995 đánh dấu một bước ngoặt khi tôi tìm được công việc full-time phù hợp với ngành học. [2019 con gì] Từ đó, tôi không còn phải vật lộn với sách vở hay những công việc chân tay vất vả.
Rồi đến năm 1998, gia đình tôi phải đối mặt với sự vắng bóng của người cha. Mùa Giáng Sinh đầu tiên của thiên niên kỷ mới cũng là lúc tôi bước vào cuộc sống hôn nhân. Những mùa Giáng Sinh sau đó, tôi và vợ trở nên bận rộn hơn với vai trò “ông già Noel” mang niềm vui đến cho con cái. [năm 1955 là năm con gì] Dần dà, các con tôi lớn lên và không còn tin vào phép màu của ông già Noel, chỉ còn là những món quà từ người thân yêu.
Những Kỷ Niệm Khó Quên
Hai ngày trước Giáng Sinh năm 2018, tôi và các con đã có một kỷ niệm đáng nhớ khi chiếc xe bị sa lầy vào sân nhà người lạ. Đó là lần duy nhất tôi gửi thiệp Giáng Sinh cho một người hoàn toàn xa lạ, người chủ căn nhà mà tôi đã vô tình làm hư hại sân cỏ.
Thời gian trước Giáng Sinh năm 2021, tôi lại có một kỷ niệm khó quên khác. Lễ trao giải “Viết Về Nước Mỹ” được tổ chức vào tháng 12, mang đến không khí Giáng Sinh ấm cúng với cây thông Noel làm nền. Tôi đã có dịp gặp gỡ những cây đại thụ trong làng văn nghệ như nhà văn Doãn Quốc Sỹ, thi sĩ Trần Dạ Từ, nhà văn Nhã Ca, hay ca sĩ Khánh Ly.
Và tôi biết rằng, trong tương lai, mỗi khi mùa Giáng Sinh đến, tôi sẽ lại ngồi đây, hồi tưởng về những mùa lễ đã qua, giống như cách tôi đang viết những dòng chữ này.
Viết vào mùa Giáng Sinh 2021 Thảo Lan
